Tả Liên Sơn - Những ngày đẹp trời
Tả Liên Sơn
không phải là một chuyến đi dài, mà là một giấc mơ dài. Để rồi nhiều ngày sau
đó, mỗi khi ngước nhìn lên bầu trời, tôi vẫn thường tự hỏi “Có bao giờ, trời
xanh như bầu trời Tả Liên ngày hôm ấy?”
Khởi hành từ Hà Nội trong một buổi tối mùa
đông, chúng tôi thuê một chiếc xe ô tô tới xã Tả Lèng, Tam Đường, Lai Châu. Một
hành trình dài 450km, và thực sự thách thức với những người không chịu được cảm
giác say xe. Quanh co với những con dốc, vượt qua đèo Ô Quy Hồ hùng vĩ nối liền
2 tỉnh Lào Cai và Lai Châu là chặng khó đi nhưng cũng là đoạn đẹp nhất trong cả
quãng đường. Nếu may mắn đi vào ngày trời trong, bạn đừng quên bảo bác tài xế dừng
lại để ngắm nhìn bầu trời đầy sao tuyệt đẹp. Không khí lạnh căm nhưng vô cùng
trong lành và dễ chịu. Ngủ thiếp đi một giấc, tỉnh dậy vào lúc bình minh, và
Lai Châu đang chào đón bạn.
Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng
Xe dừng ở Tả Lèng, chúng tôi bắt đầu hành trình chinh phục Tả Liên Sơn. Dẫn đường cho chúng tôi là A Páo – một porter người Mông bản địa rất thông thạo địa hình. Chào đón bằng nụ cười hồn hậu, một cái bắt tay thân tình, cứ thế, chúng tôi làm quen rất nhanh và lên đường.
Xe dừng ở Tả Lèng, chúng tôi bắt đầu hành trình chinh phục Tả Liên Sơn. Dẫn đường cho chúng tôi là A Páo – một porter người Mông bản địa rất thông thạo địa hình. Chào đón bằng nụ cười hồn hậu, một cái bắt tay thân tình, cứ thế, chúng tôi làm quen rất nhanh và lên đường.
Đây là hành trình đòi hỏi bạn phải có thể lực
thực sự tốt, bởi Tả Liên Sơn cao tới 2.987m, xếp top 5 trong 10 ngọn núi cao nhất
Việt Nam. Từ điểm dừng xe tới chân núi Tả Liên, bạn sẽ phải trekking chặng đường
dài 8km xuyên qua bản Tả Lèng yên bình. Những nếp nhà giản dị quanh những thửa
ruộng bậc thang thoai thoải đủ làm chúng tôi, những người hàng ngày nhốt mình trong những hộp diêm thành thị thèm
không khí “kinh niên” trở nên đầy hào hứng.
Tả Liên Sơn là cung đường khá mới, được dân
trek chinh phục lần đầu tiên vào cuối năm 2015 nên còn nguyên sơ với những lối
mòn rất nhỏ. Bắt đầu vào khu rừng nguyên sinh với những tán cây lớn, chúng tôi
dường như cảm nhận rõ hơi thở của núi rừng. Tán cây cổ thụ xum xuê, thảm rêu
xanh mướt và ánh nắng vàng ươm rót mật, ngay khoảnh khắc ấy tôi đã biết đây sẽ
là hành trình thật đáng nhớ trong đời.
Lá phong nhuộm
đỏ lối đi
Càng đi sâu vào rừng già, những tán cây cổ thụ
càng vươn mình ngạo nghễ. Tả Liên Sơn nổi tiếng với thảm thực vật đa dạng, “rừng
cây chen lá, đá chen hoa”, tạo nên khung cảnh kì vĩ. Có lẽ vì lí do đó, cánh rừng
này được dân trekking đặt cho cái tên rất mộng mơ “khu rừng cổ tích”. Có những
thân cây tán rộng, thân rỗng tuếch, trong lòng đã xanh thắm màu rêu, đủ cho 2
người tới chui vào thân chụp ảnh. Nắng chiếu qua kẽ lá, thơm tho mùi cây cỏ,
thêm chút ngai ngái của đất tạo nên mùi hương rừng tự nhiên. Một cảm giác đẹp đẽ
và dễ chịu hiếm thấy.
Con đường mòn dẫn lối lên Tả Liên rải rác lá
phong khô. A Páo cười, chỉ cho chúng tôi thấy những thân phong nhiều vô kể, đây
là khu rừng có nhiều phong nhất, theo lời kể của A Páo. Chúng tôi may mắn chiêm
ngưỡng độ rực rỡ nhất của rừng phong, khi từng lớp lá đỏ, lá vàng xen kẽ với
màu xanh của các loại cây khác trong rừng già. Một gam màu tuyệt đẹp.
Những ngày nắng,
bầu trời và bếp lửa…
Đó là 3 trải nghiệm thú vị nhất trong hành
trình. Đến tận bây giờ, sau khi chuyến đi đã kết thúc gần 10 tháng, tôi vẫn thường
tự hỏi “Liệu có bao giờ tôi bắt gặp một bầu trời đẹp như trời Tả Liên ngày hôm ấy?”
Dừng chân ở độ cao 1.900m và đã khá thấm mệt,
chúng tôi bắt đầu dựng trại và chuẩn bị cho bữa chiều. A Páo chiêu đãi cả đoàn
bằng bữa ăn không thể chất lượng hơn, món gà bản nướng mọi tuyệt đỉnh, măng
tươi và loại rau rừng hái được trên đường đi, không thể thiếu món rượu đặc sản.
Bữa ăn của tôi bị gián đoạn bởi hoàng hôn, khi biển mây bắt đầu kéo về, cuồn cuộn
phủ trắng từng vách núi. Tôi không khỏi ố á vì một bức tranh thủy mặc đang dần hiện
ra trước mắt.
Mặt trời xuống núi, đêm sập xuống rất nhanh.
Một bếp lửa dã chiến rất nhanh chóng được đốt lên, xua tan lạnh lẽo của núi rừng.
Chỉ cần một chiếc guitar, thêm sự nồng nhiệt của tuổi trẻ, quây quần bên bếp lửa,
chúng tôi thỏa sức hát hò, quên đi tất cả những mệt mỏi, áp lực, những căng thẳng
dưới kia, để tâm hồn tinh khôi như những đứa trẻ. Người ta dễ yêu nhau trên những
cung đường, có lẽ cũng vì những khoảnh khắc nên thơ đến vậy. Màn đêm khép lại với
những tiếng cười, và những tàn lửa bay lên.
“Lên đỉnh
núi cao cách trời ba thước”
Gần lên đến đỉnh, đường càng trở nên khó đi
hơn với nhiều đoạn dốc cheo leo nguy hiểm. Lúc này, bạn phải bám chắc vào các rễ
cây.
(updating)











Nhận xét
Đăng nhận xét